Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn Hoá. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn Hoá. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 7 tháng 8, 2010

Akio Nitori & ước mơ làm giàu người Nhật

Với mong muốn đem đến cho người Nhật một cuộc sống thoải mái và tiện nghi hơn, Akio Nitori đã bỏ ra hàng chục năm nghiên cứu thói quen sống và tiêu dùng của người Mỹ.



Akio Nitori, Chủ tịch tập đoàn Nitori, người xếp thứ 13 trong danh sách 40 người giàu nhất nước Nhật năm 2010, theo bình chọn của Tạp chí Forbes

Một chuyến đi đến Mỹ đã thay đổi cuộc đời của Akio Nitori và tương lai của ngành bán lẻ hàng nội thất Nhật. Đó là vào năm 1972, lúc bấy giờ, Nitori mới 27 tuổi, là chủ của 2 cửa hàng trang trí nội thất và đồ gia dụng tại đảo Hokkaido. Trong một chuyến đi thực nghiệm do một hiệp hội ngành trang trí nội thất tổ chức, ông đã có 1 tuần ở bang California (Mỹ), mua sắm và quan sát cách người Mỹ sinh sống.

Nitori nhận thấy rằng, không giống như những ngôi nhà chật hẹp ở Nhật, những ngôi nhà ở California không phải có 1 phòng tắm mà có tới 2 phòng, cùng với các phòng riêng làm nơi sinh hoạt của gia đình và khách đến chơi và có cả một hồ bơi ở sân sau. Người Mỹ thích trang trí nhà bằng các loại vải có nhiều màu sắc được phối hợp hài hòa, trong khi người Nhật cũng trang trí nhà với nhiều màu sắc nhưng rất lộn xộn, không theo quy luật nào. 
 
Đồ nội thất và gia dụng Mỹ được thiết kế nhằm làm cuộc sống của chủ sở hữu được thoải mái hơn, chứ không chỉ là để làm phồng túi tiền của các nhà sản xuất như ở Nhật. Và điều quan trọng hơn là người Mỹ chẳng tốn bao nhiêu khi sở hữu các mặt hàng tiện ích này, vì giá đồ nội thất và gia dụng tại Mỹ chỉ bằng 1/3 so với Nhật.

“Lúc đó, lần đầu tiên tôi mới hiểu được rằng, người Nhật “sống nghèo” như thế nào. Và tôi muốn thay đổi điều đó bằng cách giúp họ hưởng thụ một cuộc sống giàu có như người Mỹ”, Nitori nói.

Giá rẻ nhưng chất lượng



Hiện nay, Nitori là chuỗi siêu thị hàng trang trí nội thất và đồ dùng gia đình lớn nhất tại Nhật với doanh số bán tăng 17,3%, đạt 3,2 tỉ USD trong năm tài chính kết thúc vào tháng 2.2010. Và cho đến nay, những chuyến đi thăm nước Mỹ vẫn là kim chỉ nam cho chiến lược phát triển của Hãng. Mỗi năm, Nitori đưa khoảng 800 nhân viên đến Mỹ tham quan các siêu thị trong hệ thống Wal-Mart, Target và những siêu thị khác để xem cách thức trình bày các gian hàng, kỹ thuật bán hàng, mẫu mã hàng hóa, chất liệu, màu sắc cũng như giá cả. Nitori cho biết: “Nước Mỹ vẫn luôn là người thầy của chúng tôi”.



Những việc làm đơn giản như vậy đã giúp Nitori đứng vững trong một môi trường khắc nghiệt vốn đã đẩy nhiều nhà bán lẻ truyền thống của Nhật vào cảnh phá sản. Tâm lý bất an của người tiêu dùng đã khiến cho doanh số bán ở các siêu thị và thương xá Nhật giảm xuống qua mỗi năm trong 13 năm qua, theo thống kê của các tổ chức trong ngành. Doanh số bán hàng nội thất và đồ gia dụng đã giảm 1,7% vào năm ngoái, xuống còn 4,8 tỉ USD, theo Hiệp hội Chuỗi Siêu thị Nhật.

Trong khi các nhà bán lẻ truyền thống đang chật vật xoay xở thì các chuỗi cửa hàng giá rẻ như Nitori, Shimamura, Fast Retailing (điều hành chuỗi cửa hàng thời trang Uniqlo) và Yamada Denki lại bành trướng rất nhanh. Những nhà bán lẻ này không chỉ đem đến cho người tiêu dùng các sản phẩm giá rẻ mà còn mạnh tay cắt giảm chi phí, chú trọng đến khả năng sinh lời và đặc biệt quan tâm đến thời trang và mẫu mã.



Chủ tịch Nitori (xếp thứ 13 trong danh sách 40 người giàu nhất nước Nhật năm 2010 theo bình chọn của Tạp chí Forbes) là người rất nhất quán, luôn nghĩ đến việc làm thế nào để giảm giá bán mà không gây ảnh hưởng đến chất lượng sản phẩm. Và ông luôn trung thành với tôn chỉ này trong hơn 20 năm qua.

Năm 2009, Nitori đã có tới 4 lần giảm mạnh giá bán. Thậm chí, một số sản phẩm của Nitori còn rẻ hơn sản phẩm cùng loại ở chuỗi siêu thị nội thất Ikea (Thụy Điển) tới 30%. Các mức giảm giá mạnh như vậy có thể là điều bình thường ở Mỹ và châu Âu, nhưng tại Nhật, điều này gần như là một cuộc cách mạng.

Người say mê những con số

Nitori là người không hề theo quy củ. Có tới 3/4 sản phẩm ông bán ra mang nhãn hiệu của Công ty (Nitori mua số lượng lớn hàng hóa từ các nhà sản xuất khác và dán nhãn của doanh nghiệp mình lên).

Hầu hết các sản phẩm của Nitori được sản xuất tại các nhà máy ở Trung Quốc và các quốc gia châu Á khác. Đồng thời, Hãng cũng sở hữu 2 nhà máy tại Việt Nam và Indonesia. Tại 2 nhà máy này, Nitori sản xuất những mặt hàng mà Hãng cho rằng, các nhà máy bên ngoài sẽ không thể làm đạt theo tiêu chuẩn chất lượng đặt ra, đặc biệt là các sản phẩm như tủ, giường. 
 

“Không công ty nào lại đeo đuổi mô hình kinh doanh bán lẻ và sản xuất kép đến mức độ như Nitori”, Nozomi Moriya, chuyên gia tại ngân hàng đầu tư UBS (Thụy Sĩ), chuyên theo dõi hoạt động của Nitori, nhận định. Bà Moriya cho biết, việc sở hữu các nhà máy cho phép Nitori làm việc trực tiếp với các nhà cung cấp một cách dễ dàng hơn vì họ hiểu rõ hoạt động sản xuất của chính mình. Điều này giúp Nitori không phải thông qua các công ty thương mại mà mua trực tiếp từ các nhà máy và có thể giảm giá bán sản phẩm.

Nitori là một người say mê những con số. Ông luôn theo dõi những dữ kiện quan trọng đối với thành bại của Công ty như lượng khách hàng đến mua sắm, độ tuổi của mỗi siêu thị và nhân viên, số lượng đơn khiếu nại về chất lượng, lợi nhuận và doanh thu tính trên mỗi nhân viên. Và từ đó, ông đặt ra các chiến lược phù hợp.

Ông tin rằng có một độ tuổi lý tưởng cho các siêu thị và nhân viên. Ông luôn duy trì độ tuổi trung bình của các cửa hàng là 24 và cho đóng cửa những siêu thị đã quá già cỗi hoặc không còn khả năng thu hút đủ lượng khách hàng đến mua sắm. Ông cũng giữ độ tuổi trung bình của nhân viên trong khoảng 30-34. Lý do, theo ông, là “khi nhân viên ở độ tuổi quá trẻ, họ sẽ không có đủ kiến thức cũng như kinh nghiệm mà chúng tôi cần và cho dù chúng tôi có làm gì thì cũng không thể thay đổi họ như mình mong muốn. Sau tuổi 34, các nhân viên bắt đầu gặp các vấn đề về sức khỏe như xơ cứng động mạch, tăng cân… Vì thế, họ ít năng động hơn”. 
 

Cách thức của Nitori, tuy có vẻ kỳ quặc, nhưng hoàn toàn đúng luật vì luật pháp Nhật cho phép người sử dụng lao động cụ thể hóa giới hạn độ tuổi đối với những lao động được tuyển mới trong một số điều kiện cho phép. Và điều quan trọng là cách thức đó đã phát huy tác dụng. Doanh số bán và lợi nhuận hằng năm của Nitori luôn tăng trong 23 năm qua. Người mua vẫn luôn xếp hàng bên ngoài siêu thị Fuchu, ngoại ô Tokyo, chờ mở cửa. Ôtô cũng xếp hàng dài, chờ được vào bãi đỗ xe những ngày cuối tuần.


Nitori đã đạt được mục tiêu của mình. Đó là đem đến cho người Nhật một cuộc sống thoải mái. Ông cũng đã đưa được các sản phẩm có sự phối hợp màu sắc hài hòa vào các ngôi nhà của người Nhật và thậm chí ở một số lãnh thổ và quốc gia châu Á khác (Nitori có 5 siêu thị tại Đài Loan).

Tháp Tokyo Sky Tree- công trình cao nhất Nhật Bản

Công trình cao nhất Nhật Bản- tháp Tokyo Sky Tree- đang xây dựng ở trung tâm Tokyo, vừa được đánh dấu đạt mức 400 m vào Thứ Sáu, và tính đến trưa là 408 m, theo lời người điều hành cho biết.

Vẫn chưa hoàn thành: tháp Tokyo Sky Tree đang được xây dựng ở quận Sumida đã trở thành công trình cao nhất Nhật Bản.
 
Tháp truyền hình mới ở quận Sumida dự kiến sẽ cao 634 m vào mùa xuân tới, sau khi đã mở rộng cả phần ăng-ten. Nó sẽ được sử dụng chủ yếu như trung tâm phát sóng kĩ thuật số trên mặt đất. 



Công ty Tobu Tower Sky Tree còn cho biết những công việc của ngày thứ sáu đáng lẽ đã được làm vào thứ năm nhưng bị hoãn lại vì gió mạnh. 

Tháp Tokyo cao 333 m ở quận Minato là nơi phát sóng chương trình truyền hình và radio, đã giữ vị trí công trình cao nhất Nhật Bản trong suốt 52 năm qua. Nhưng vào tháng 3, Tokyo Sky Tree đã vượt qua nó.




Tất cả công việc xây dựng, bao gồm cả phần nội thất của tháp được mong đợi sẽ hoàn thành vào mùa đông năm 2011.

Thứ Năm, 22 tháng 7, 2010

Văn hóa của người Nhật - "Xin Lỗi"


Bạn làm gì khi phạm lỗi (謝罪) với người khác, hãy xem người Nhật làm điều đó như thế nào:



Thứ Tư, 21 tháng 7, 2010

Momofuku Ando - Cha đẻ của mỳ ăn liền

Mỳ ăn liền (instant noodle) được người Nhật coi là biểu tượng về nền văn hóa của đất nước mặt trời mọc. Trong một cuộc thăm dò, người dân Nhật Bản còn xếp phát minh này lên ngôi số Một, trên cả các phát minh lừng danh như karaoke, máy nghe nhạc Walkman, máy trò chơi Nintendo của người Nhật.

Mỳ ăn liền giờ đây đã trở thành loại thực phẩm tiện dụng nhất có bán rộng rãi trên toàn thế giới, từ nông thôn hẻo lánh cho tới đô thị phồn hoa ở mọi nước.


Nghe nói người Nga hiện nay cũng rất thích mỳ ăn liền, nhờ thế mấy doanh nhân người Việt ở Nga chuyên sản xuất mặt hàng này đã “trúng quả” lớn.

Trường hợp không có nước sôi, người ta vẫn có thể ăn sống loại mỳ này mà không sợ đau bụng. Chính vì thế mỳ ăn liền là loại thực phẩm tốt nhất dùng để cứu tế dân vùng lũ lụt.

Qua truyền hình, thường thấy cảnh máy bay lên thẳng của quân đội ta thả từng thùng mỳ bọc kín trong túi ni lông xuống cho đồng bào bị mắc kẹt trong nước lũ; mọi người cứ thế nhai sống mỳ ăn liền, thật tiện lợi biết bao. Bộ đội, công an ta đi công tác hoặc trực chiến trên núi cao rừng sâu bao giờ cũng mang theo dăm gói mỳ ăn liền thay cho lương khô.


Người giàu cũng không chê nó: các bà nhà ta đi nước ngoài công cán vì sợ không quen món ăn xứ người (hay vì tiết kiệm ngoại tệ?) thường mang theo cả thùng mỳ ăn liền, chẳng cần ra nhà hàng mà vẫn no bụng… Tóm lại, mỳ ăn liền là thực phẩm được tất cả mọi người không kể giàu nghèo đều thích.


Thế còn giá trị dinh dưỡng của mỳ ăn liền thì sao? Nếu sản xuất theo đúng tiêu chuẩn của công ty mỳ ăn liền Nissin nổi tiếng nhất thế giới thì bạn có thể ăn món này cả năm mà vẫn khỏe mạnh.

Năm 2004, ông Ando Chủ tịch công ty Nissin và Hội trưởng Hội Mỳ ăn liền toàn thế giới đến Thượng Hải theo kế hoạch 4 năm du hành khắp thế giới để nếm các loại mỳ ăn liền do thiên hạ sản xuất. Tại Thượng Hải và Nam Kinh, ông đã nếm hơn 300 loại mỳ ăn liền "made in China".

Khi đến chủ trì hội nghị thường niên của Hội nói trên (năm 2004 họp tại Thượng Hải), thấy ông đã 94 tuổi mà còn hồng hào khỏe mạnh, mọi người rất ngạc nhiên hỏi ông có bí quyết gì để sống lâu. Ando nói: “Tôi khỏe thế này là nhờ toàn chén mỳ ăn liền đấy”. 
 

Quá trình sáng chế mỳ ăn liền

Momofuku Ando là người Nhật gốc Trung Quốc, sinh năm 1910 tại Đài Loan, khi đó là thuộc địa của Nhật. Tên chữ Hán của ông là Ngô Bách Phúc, khi chuyển sang tiếng Nhật là An Đằng Bách Phúc.

Mồ côi cha mẹ từ khi còn nhỏ, Ando sống với ông bà; lớn lên cậu bé bắt đầu làm việc trong cửa hiệu bán vải lụa của ông nội tại thành phố Đài Nam, miền Nam đảo Đài Loan.
Năm 22 tuổi, Ando sử dụng tài sản thừa kế từ cha mẹ làm vốn mở một công ty kinh doanh sợi dệt. Hồi ấy, do ít người buôn hàng dệt kim nên công ty của ông có điều kiện ăn nên làm ra. Nhờ thế, một năm sau, Ando đã đủ vốn sang Nhật Bản mở công ty “Nhật Đông Thương hội” ở Osaka, thành phố lớn thứ hai nước này, chuyên kinh doanh hàng dệt kim và thiết bị máy móc. Đồng thời ông cũng theo học khoa kinh tế của trường đại học Ritsumeikan ở đây. 


Cuối thời gian chiến tranh Thái Bình Dương, các đợt ném bom rải thảm của quân đội Đồng Minh đã san bằng thành gạch vụn hầu như tất cả các đô thị và cơ sở công nghiệp ở Nhật; trong đó có nhà máy và cửa hiệu của Ando.

Nền kinh tế cả nước bị tàn phá thảm hại chưa từng thấy, hàng chục triệu người không có việc làm; lương thực và năng lượng như điện, than, dầu đều vô cùng khan hiếm. Không chịu bó tay chờ sự cứu tế của người Mỹ, Momofuku Ando chuyển sang kinh doanh hàng bách hóa và thực phẩm.

Năm 1948, ông lập công ty thực phẩm Nissin. Đầu tiên công ty này sản xuất muối ăn theo một cách đơn giản: lát các tấm tôn xuống bờ biển làm thành ruộng muối, lấy nước thủy triều vào ruộng rồi phơi nắng cho nước bốc hơi, còn lại muối trên các tấm tôn. Cũng trong thời gian ấy ông chính thức xin nhập quốc tịch Nhật Bản, trở thành công dân nước này. 
 


Hồi ấy, Nhật rất thiếu lương thực, hầu hết ăn bột mỳ do Mỹ viện trợ, tuy người Nhật quen ăn gạo. Chính quyền Nhật đề chủ trương dùng bột mỳ làm thành bánh mỳ và phát động phong trào khuyến khích toàn dân làm và ăn bánh mỳ theo kiểu người Âu Mỹ cho nhanh và tiện, đỡ phải đun nấu tốn thời gian và nhiên liệu, là thứ hồi đó rất khan hiếm.

Ando không tán thành cách làm ấy, ông cho rằng nên khuyến khích dùng bột mỳ làm thành một dạng mỳ sợi ăn liền, vì dân Nhật hàng ngàn năm nay đã quen ăn gạo và mỳ sợi rồi. Những khi thấy người ta xếp hàng dài ngoài phố trong băng tuyết để chờ mua một tô mì nóng, Ando cứ băn khoăn với ý nghĩ nếu có thể làm ra một loại mỳ sợi chẳng cần đun nấu lâu, chỉ cần đổ nước sôi vào là ăn được ngay thì tiện biết bao. 
 

Ông gặp chính quyền địa phương và nêu ra đề nghị này. Nhưng chính quyền lại nói họ chẳng làm gì được, tốt nhất là ông hãy tự thực hiện ý tưởng ấy. Song vì thiếu vốn nên Ando không biết xoay xở ra sao.

Sau đó ông được bạn bè mời tham gia lập một Hợp tác xã (HTX) Tín dụng. Do có uy tín, Ando được cử làm chủ nhiệm HTX. Năm 1957, HTX này bị phá sản do một nhân viên phạm pháp, Ando phải bán hết tài sản của mình để trả nợ, chỉ giữ lại được ngôi nhà ở.

Khó khăn như vậy nhưng ông vẫn kiên trì thực hiện thí nghiệm mỳ ăn liền của mình, dùng nhà ở làm nơi chế thử.

Khó nhất là làm thế nào để sợi mỳ có thể nhanh chóng hút được nước sôi và chín ngay. Một lần để ý thấy bà vợ dùng dầu xào nấu thức ăn, ông nảy ra ý nghĩ mình cũng dùng dầu chiên cho sợi mỳ nở ra thì nó sẽ nhanh chóng hút nước. 
 


Nói dễ làm khó, Ando thí nghiệm hàng trăm lần mới thành công. Để sợi mỳ có vị ngon, ông ngâm nó vào loại xúp nấu từ xương bò hoặc xương gà, rồi xấy khô.

Sau nhiều lần thất bại, cuối cùng ngày 25/8/1958, Ando sản xuất thành công lô mỳ ăn liền vị thịt gà đầu tiên mang nhãn hiệu Ramen, thường gọi là Chikin (nói nhái tiếng Anh chicken) Ramen.

Loại thực phẩm này không cần đun nấu, chỉ cần cho vào bát, rót nước sôi vào đậy kín, để một lúc là ăn được ngay, rất tiện cho người Nhật thời buổi khó khăn bấy giờ; vì thế bán rất chạy. Hồi ấy, nước Nhật đang nhanh chóng công nghiệp hóa, ai nấy đều thiếu thời gian, do đó thực phẩm ăn liền ngày càng được tiêu thụ nhiều.

Để sản xuất với quy mô lớn, tháng 12 năm ấy, Ando mở rộng công ty Thực phẩm Nissin Food Products Co. Thật may cho ông, khi đang thiếu vốn thì năm sau, hãng Mitsubishi, một tập đoàn công nghiệp khổng lồ ở Nhật nhảy vào hỗ trợ quảng bá món ăn nhanh này, giúp cho mì Ramen mau chóng tăng sản lượng nhiều lần trong một nước Nhật đang nhanh chóng công nghiệp hóa.

Công nghệ chiên dầu của Ando về sau còn được áp dụng cho nhiều loại thức phẩm khác, nhờ thế mà ngày nay trên thị trường có bán đủ thứ trái cây chiên ngon miệng. 
 

 
Một doanh nhân chân chính

Mỳ ăn liền vị thịt gà đầu tiên mang nhãn hiệu Ramen. Thấy mỳ ăn liền bán chạy như tôm tươi, có người tìm cách làm nhái sản phẩm Ramen. Vì họ làm ẩu nên có người ăn mỳ nhãn hiệu Ramen bị ngộ độc.

Để giữ uy tín sản phẩm của mình, Ando chỉ còn cách làm đơn xin đăng ký thương hiệu và bằng sáng chế. Năm 1962, công ty ông được chính thức đăng ký nhãn hiệu sản phẩm và được cấp bằng sáng chế mỳ ăn liền; sau đó Ando gửi công văn cảnh cáo các công ty làm nhái sản phẩm của ông.

Nhưng đến năm 1964, Ando lại có một cử chỉ hào hiệp là chấm dứt độc quyền sản xuất mỳ ăn liền, thành lập Hội Công nghiệp Mỳ sợi Nhật Bản và công khai sáng chế của mình, chuyển nhượng công nghệ cho các công ty khác, để họ cùng được hưởng lợi.

Ông bắt đầu nghĩ rộng hơn, tới chuyện bán sản phẩm ra nước ngoài. Trong chuyến thăm dò thị trường Mỹ năm 1966, Ando quan sát thấy người Mỹ khi ăn thì dùng thìa nĩa và đĩa chứ không dùng đũa và bát như người Nhật.

Ông nảy ra ý định đóng gói mỳ ăn liền vào trong những chiếc cốc to bằng giấy dày không thấm nước, đổ nước sôi vào một lúc là ăn được, như thế dù không có bát nhưng vẫn ăn được mỳ sợi.



Năm 1970, Nissin mở chi nhánh đầu tiên tại Mỹ. Ngày 18/9/1971, Mỳ ăn liền Nissin đựng trong cốc (Cup Noodle) lần đầu tiên xuất hiện trên thế giới. Sản phẩm của Nissin bắt đầu chiếm lĩnh thị trường bên ngoài Nhật Bản, đem lại doanh thu xuất khẩu rất khả quan cho nước Nhật đang cần ngoại tệ để phát triển kinh tế.

Từ năm 1963, công ty Nissin niêm yết trên thị trường chứng khoán Tokyo và Osaka, qua đó vốn đầu tư của thiên hạ đổ vào công ty này khiến cho sản lượng mỳ ăn liền tăng lên nhanh chóng, thỏa mãn nhu cầu trong nước và xuất khẩu.

Năm 2005 toàn thế giới đã tiêu thụ 85,7 tỉ gói mì ăn liền, bình quân mỗi người 12 gói, trong đó Nissin chiếm thị phần lớn nhất, với 10 tỉ gói. Tổng giá trị sản lượng mỳ ăn liền toàn thế giới năm 2003 lên tới 14 tỷ USD, thực sự là một sản phẩm quan trọng ! Công ty Nissin hiện có vốn 3 tỷ USD với 29 chi nhánh tại 11 nước. 
 


Năm 1999, Momofuku Ando lập Nhà Bảo tàng Mỳ Ramen mang tên ông ở Ikeda thuộc quận Osaka (Momofuku Ando Instant Ramen Museum). Trong 6 năm rưỡi đã có cả thảy hơn một triệu người thăm bảo tàng này; điều đó đủ thấy thiên hạ coi trọng sáng chế mỳ ăn liền của Ando như thế nào.

Năm 2005, công ty Nissin còn cung cấp mì ăn liền cho nhà du hành vũ trụ người Nhật Soichi Noguchi trong chuyến bay trên tàu con thoi Mỹ Discovery lên Trạm Vũ trụ quốc tế ISS.

Sau khi đưa con trai thứ hai là Koki Ando lên vị trí chủ tịch công ty Nissin, tháng 6 năm 2005, ở tuổi 95, Momofuku Ando quyết định về hưu, chỉ còn giữ chức chủ tịch danh dự của Nissin. Ông còn dự tính triệu tập một hội nghị quốc tế về mỳ ăn liền tại Osaka vào năm 2008 nhưng không kịp.

Ngày 5/1/2007, Momofuku Ando qua đời tại Osaka vì một cơn nhồi máu cơ tim, hưởng thọ 96 tuổi. Nghe nói cho tới hôm ấy ông hãy còn ăn món Chikin Ramen của mình như thường lệ hàng ngày bao năm qua.

Mỳ ăn liền ở Việt Nam



"Hòa bình sẽ đến với thế giới khi tất cả mọi người có đủ đồ ăn thức uống", ông Ando từng nói"


Từ đầu thập niên 70 thế kỷ XX, các nhà tư sản người Hoa ở Sài Gòn bắt đầu sản xuất mì ăn liền theo công nghệ của Nissin.

Còn nhớ sau ngày thống nhất đất nước, dịp Quốc khánh năm 1975 công nhân viên chức cơ quan, xí nghiệp ở Trung ương và Hà Nội đều được phân phối mỗi người hai gói mỳ Hai tôm chở từ Sài Gòn ra.

Còn nhớ, khi mở cái túi ni-lông xinh xinh thơm phức in hình hai con tôm mập ú đỏ au, ai nấy mừng rơn, coi như một đặc sản. Quả thế, ăn thấy ngon tuyệt. Cho tới giờ dù đã ăn biết bao loại mỳ rồi nhưng nhiều người vẫn thấy đều không ngon bằng mỳ Hai tôm. 
 
 
Phải chăng đó chỉ là cảm giác sai lầm, vì năm 1975 có gì ngon mà ăn đâu ? Nếu đó là cảm giác đúng, thì có lẽ các cơ quan hữu trách nên giám định lại chất lượng các loại mỳ ăn liền sản xuất ở ta hiện nay.

Theo số liệu của Bộ Công nghiệp, năm 2005 tổng sản lượng các loại mì, cháo, phở ăn liền do khoảng 40 công ty (kể cả liên doanh nước ngoài) sản xuất tại Việt Nam lên đến 2,5 tỉ gói! Mỳ ăn liền nước ta còn được xuất khẩu đi nhiều nơi.

Một số doanh nhân người Việt ở Nga và Đông Âu đã giàu lên nhanh chóng trở thành triệu phú đô-la nhờ kịp thời tổ chức sản xuất mỳ ăn liền khi các nước này chuyển đổi sang nền kinh tế thị trường.

Công lao của ông Momofuku Ando như thế thật to lớn và ông thực sự là một doanh nhân có tầm nhìn xa và đáng khâm phục.

Kyara-ben” - sự cầu kỳ điên cuồng của người Nhật

Dành cho những ai vẫn chưa biết đến khái niệm “Kyara-ben”, nó là một loại bento (cơm hộp) được sắp xếp cẩn thận, trang trí như những nhân vật hoạt hình hoặc truyện tranh và thỉnh thoảng là cả người thật.


Rất nhiều bà mẹ người Nhật làm “Kyara-ben” cho con cái của họ và đôi khi họ làm thế chỉ vì sở thích.

Dưới đây là “Kyara-ben” đã giành chiến thắng ở cuộc thi mô phỏng theo nhân vật, được Sanrio tổ chức năm ngoái. Đây không chỉ là cơm hộp nữa mà chính là nghệ thuật.


 
 

Chủ Nhật, 2 tháng 5, 2010

Hướng dẫn xin visa Nhật Bản

Để được nhập cảnh vào Nhật Bản, người Việt Nam phải xin Visa. Dưới đây là hướng dẫn về thủ tục xin Visa.



1) Visa ngắn hạn (thăm thân…gia đình, họ hàng: có quan hệ 3 đời)
Tài liệu người xin Visa chuẩn bị)
(1) Hộ chiếu
(2) Tờ khai xin cấp Visa (download mẫu kèm theo) 1 tờ
(3) 01ảnh 4,5cm x 4,5cm
(4)Tài liệu chứng minh mối quan hệ họ hàng:
+ Giấy khai sinh
+ Giấy chứng nhận kết hôn
+ Bản sao hộ khẩu
(5)Tài liệu chứng minh khả năng chi trả kinh phí cho chuyến đi:
+ Giấy chứng nhận thu nhập do cơ quan có thẩm quyền cấp
+ Giấy chứng nhận số dư tiền gửi ngân hàng

(Tài liệu phía Nhật Bản chuẩn bị)
(1) Giấy lý do mời (download mẫu kèm theo)
(2) Bản sao hộ tịch (Trường hợp người mời hoặc vợ / chồng là người Nhật)


* Trường hợp người bảo lãnh chịu chi phí ở mục (5) phía trên, hãy xuất trình các tài liệu từ mục (3) - (5) sau:
(3) Giấy chứng nhận bảo lãnh (download mẫu kèm theo)
(4) Một trong những tài liệu sau liên quan đến người bảo lãnh như sau :
+ Giấy chứng nhận thu nhập
+ Giấy chứng nhận số dư tiền gửi ngân hàng
+ Bản lưu giấy đăng ký nộp thuế (Bản sao)
+ Giấy chứng nhận nộp thuế (bản ghi rõ tổng thu nhập)
(5) Phiếu công dân (Bản có ghi quan hệ của các thành viên trong gia đình)

* Trường hợp người mời hoặc người bảo lãnh là người nước ngoài, xuất trình “Giấy chứng nhận có ghi rõ các hạng mục đăng ký người nước ngoài” và copy hộ chiếu thay cho “Phiếu công dân”


2) Visa ngắn hạn (thăm người quen hoặc bạn bè/ du lịch):

(Tài liệu người xin Visa chuẩn bị)
(1) Hộ chiếu
(2) Tờ khai xin cấp Visa (download mẫu kèm theo) 1 tờ
(3) 01 ảnh 4,5cmx 4,5cm
(4) Tài liệu chứng minh mối quan hệ bạn bè (Trừ trường hợp du lịch)
+ Ảnh chụp chung
+ Thư từ, email
+ Bản kê chi tiết các cuộc gọi điện thoại quốc tế
(5) Tài liệu chứng minh khả năng chi trả kinh phí cho chuyến đi:
+ Giấy chứng nhận thu nhập do cơ quan có thẩm quyền cấp
+ Giấy chứng nhận số dư tiền gửi ngân hàng


(Tài liệu phía Nhật Bản chuẩn bị)
(1) Giấy lý do mời (download mẫu kèm theo)
(2) Lịch trình ở Nhật (download mẫu kèm theo)

* Trường hợp thăm bạn bè, người bảo lãnh chịu chi phí ở mục (5) phía trên, hãy xuất trình các tài liệu từ mục (3)-(5) sau:
(3) Giấy chứng nhận bảo lãnh (download mẫu kèm theo)
(4) Một trong những tài liệu sau liên quan đến người bảo lãnh
+ Giấy chứng nhận thu nhập
+ Giấy chứng nhận số dư tiền gửi ngân hàng
+ Bản lưu giấy đăng ký nộp thuế (Bản sao)
+ Giấy chứng nhận nộp thuế( bản ghi rõ tổng thu nhập)
(5) Phiếu công dân (Bản có ghi quan hệ của các thành viên trong gia đình)
* Trường hợp người mời hoặc người bảo lãnh là người nước ngoài, xuất trình “Giấy chứng nhận có ghi rõ các hạng mục đăng ký người nước ngoài” và copy hộ chiếu thay cho “Phiếu công dân”

3) Visa ngắn hạn (ví dụ: thương mại ngắn hạn…):
+ Tham dự hội nghị
+ Thương mại ( liên hệ công tác, đàm phán, ký kết hợp đồng, dịch vụ hậu mãi, quảng cáo, điều tra thị trường)

(Tài liệu người xin Visa chuẩn bị)
(1) Hộ chiếu
(2) Tờ khai xin cấp visa (download mẫu kèm theo) 1 tờ
(3) 01 ảnh 4,5cm x 4,5cm
(4) Giấy chứng nhận đang làm việc
(5) Tài liệu chứng minh khả năng chi trả kinh phí cho chuyến đi
+ Quyết định cử đi công tác của cơ quan cấp
+ Giấy yêu cầu đi công tác
+ Văn bản tương đương

(Tài liệu do cơ quan phía Nhật Bản chuẩn bị)
(1) Một trong những tài liệu nêu rõ các hoạt động ở Nhật như sau:
+ Giấy lý do mời (download mẫu kèm theo)
+ Hợp đồng giao dịch giữa hai bên
+ Tư liệu hội nghị
+ Tư liệu về hàng hóa giao dịch
(2) Lịch trình ở Nhật (download mẫu kèm theo)
* Trường hợp người mời chịu chi phí ở mục (5) phía trên, hãy xuất trình các tài liệu mục (3) - (4) sau:
(3) Giấy chứng nhận bảo lãnh (download mẫu kèm theo)
(4) Bản sao đăng ký pháp nhân hoặc tài liệu giới thiệu khái quát về cơ quan đoàn thể
* Những công ty có thương hiệu chỉ cần xuất trình bản copy báo cáo theo quý (SHIKIHO), không cần xuất trình bản sao đăng ký pháp nhân hoặc tài liệu giới thiệu về cơ quan, đoàn thể.
* Đối với trường hợp cá nhân mời, xuất trình “Giấy chứng nhận làm việc tại Nhật” thay cho bản sao đăng ký pháp nhân hoặc tài liệu giới thiệu khái quát về cơ quan, đoàn thể

4) Visa dài hạn (du học, đi học tiếng, vợ / chồng người Nhật , Visa lao động...)
Trường hợp ở Nhật quá 90 ngày hoặc làm những công việc với mục đích sinh lợi, đề nghị trước hết phải xin giấy chứng nhận đủ tư cách lưu trú ở Nhật Bản tại Cục quản lý xuất nhập cảnh địa phương Bộ tư pháp Nhật nơi gần nhất (Số điện thoại Cục quản lý xuất nhập cảnh Bộ tư pháp Nhật: 03-3580-4111).
(1) Hộ chiếu
(2) Tờ khai xin cấp Visa (download mẫu kèm theo) 1 tờ
(3) 01 ảnh 4,5cm x 4,5cm
(4) Giấy chứng nhận đủ tư cách lưu trú tại Nhật
(5) Tài liệu xác nhận chính xác bản thân (01 bản)
+ Trường hợp đi học tiếng, du học: Giấy phép nhập học
+ Trường hợp đi lao động kỹ thuật, kỹ năng: Bản hợp đồng lao động, giấy thông báo tuyển dụng...
+ Trường hợp đi tu nghiệp: Giấy tiếp nhận tu nghiệp...
+ Trường hợp vợ/chồng người Nhật: Bản sao hộ tịch sau khi đã nhập hộ khẩu hoặc giấy chứng nhận kết hôn do chính phủ Việt Nam cấp
+ Trường hợp vợ/ chồng người vĩnh trú ở Nhật lâu dài: Giấy chứng nhận đã nộp đăng ký kết hôn hoặc giấy khai sinh do chính phủ Việt Nam cấp
+ Trường hợp người định cư ở Nhật: Giấy khai sinh hoặc giấy chứng nhận kết hôn do chính phủ Việt Nam cấp
* Trường hợp tư cách lưu trú khác, hãy hỏi để được giải đáp cụ thể
Ngoài những hồ sơ nêu trên, tùy trường hợp có thể Đại Sứ Quán hoặc Bộ Ngoại Giao sẽ yêu cầu xuất trình thêm giấy tờ khác. Xin lưu ý, trường hợp không xuất trình thêm những giấy tờ được yêu cầu có thể sẽ không được tiếp nhận hồ sơ Visa hoặc chậm cấp Visa.

5) Thời gian làm việc của bộ phận cấp Visa :
(1) Thời gian tiếp nhận hồ sơ: Tất cả các ngày trong tuần từ thứ Hai đến thứ Sáu (trừ những ngày nghỉ lễ của Sứ Quán)
Buổi sáng : từ 8h30 đến 11h30
(2) Thời gian trả kết quả Visa: Tất cả các ngày trong tuần từ thứ Hai đến thứ Sáu (trừ những ngày nghỉ lễ của Sứ Quán)
Buổi chiều : từ 1h30 đến 5h00

6) Thời gian cần thiết
5 ngày kể từ ngày nộp đơn xin (có trường hợp cần thời gian xem xét nhiều hơn 5 ngày)
Ví dụ : - Nộp đơn xin cấp Visa sáng thứ Hai tuần này, trả kết quả vào chiều thứ Hai tuần tiếp theo
- Nộp đơn xin cấp Visa vào sang thứ Ba tuần này, trả kết quả vào chiều thứ Ba tuần tiếp theo

7) Lệ phí
- Visa hiệu lực 1 lần: 430.000 VNĐ
- Visa hiệu lực nhiều lần: 860.000 VNĐ

8) Các lưu ý khác
(1) Miễn Visa đối với người mang hộ chiếu ngoại giao, công vụ
Kể từ ngày 01/05/2005 mọi công dân nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam mang hộ chiếu công vụ hoặc ngoại giao còn hiệu lực được phép nhập cảnh Nhật Bản với thời hạn lưu trú trong vòng 90 ngày mà không cần xin Visa.

(2) Tiếp nhận việc xin Visa nhiều lần với thời gian lưu trú ngắn hạn
Visa nhiều lần là loại visa có thể sử dụng bao nhiêu lần cũng được trong một thời hạn hiệu lực nhất định. Đối tượng xin Visa nhiều lần là những người làm việc ở cơ quan Việt Nam (cơ quan nhà nước, công ty cổ phần nổi tiếng, những người làm việc tại các công ty Nhật ), các nhà văn hóa, tri thức như những người làm nghệ thuật, vận động viên thể thao, giáo sư các trường đại học...

Giới thiệu về thủ tục xin cấp thị thực lưu trú ngắn hạn có giá trị nhiều lần cho người Việt Nam.

* Thị thực lưu trú ngắn hạn có giá trị nhiều lần (Thực thi từ tháng 1/2005)
1. Đối tượng được cấp thị thực
Người sang Nhật Bản với mục đích thương mại, nhà hoạt động văn hoá, trí thức v.v. hoạt động trong vòng 90 ngày tại Nhật Bản (Trừ lao động hoặc hoạt động có thù lao) thoả mãn các điều kiện dưới đây (Vợ/chồng và con cũng là đối tượng được xét cấp thị thực nhiều lần).

2. Các điều kiện để được xét cấp thị thực
(1) Với mục đích thương mại
Người giữ vị trí tương đương chức trưởng phòng trở lên hoặc người làm việc dài hạn trên 1 năm tại các công ty thoả mãn một trong các điều kiện sau:

a. Công ty nhà nước
b. Công ty được niêm yết trên thị trường chứng khoán
c. Công ty có vốn đầu tư Nhật Bản (Bao gồm cả văn phòng đại diện) là thành viên của Hội công thương Nhật Bản đặt tại thành phố nơi có Cơ quan đại diện ngoại giao của Nhật Bản và có công ty mẹ hoặc địa chỉ liên lạc tại Nhật Bản.
d. Công ty có quá trình giao dịch thường xuyên với Công ty được niêm yết trên thị trường chứng khoán Nhật Bản.

(2) Nhà hoạt động văn hoá trí thức v.v.
a. Những người nổi tiếng trên thế giới hoặc những nghệ sĩ hoạt động trong các lĩnh vực mĩ thuật, văn học nghệ thuật, âm nhạc, múa v.v. có thành tích nổi bật hoặc những nhà khoa học thuộc các lĩnh vực khoa học xã hội (Văn học, luật, kinh tế), khoa học tự nhiên (Vật lí, kĩ thuật, y tế v.v.)
b. Vận động viên thể thao nghiệp dư có thành tích tốt
c. Người là giảng viên đại học trở lên (Người làm việc dài hạn)
d. Người là trưởng phòng trở lên trong các viện nghiên cứu quốc lập, công lập và bảo tàng, bảo tàng mĩ thuật, quốc lập, công lập

(3) Về chi tiết các điều kiện được xét cấp thị thực lưu trú ngắn hạn có giá trị nhiều lần đề nghị liên hệ với Đại Sứ Quán Nhật Bản (Số điện thoại: 04-8463000)
Ngay cả trong trường hợp thoả mãn các điều kiện nêu trên thì sau khi xem xét hồ sơ cũng có trường hợp không được cấp thị thực hoặc chỉ được cấp thị thực lưu trú ngắn hạn có giá trị một lần.

3)Tiêu chuẩn cơ bản theo quy định về việc cấp visa

Theo quy định, nếu người xin cấp visa thỏa mãn các yêu cầu dưới đây, trong trường hợp xét thấy việc cấp visa là hợp lý, sẽ được cấp visa.
- Người xin visa được xác nhận chính xác là có hộ chiếu còn hạn sử dụng, có quyền và tư cách được trở về nước mình hoặc tái nhập quốc lại nước người đó đang lưu trú.
- Hồ sơ xuất trình xin visa phải đầy đủ, hợp lệ.
- Hoạt động dự định của người xin visa tại Nhật hoặc thân phận, vị trí và thời hạn lưu trú của người xin visa phải phù hợp với tư cách lưu trú và thời hạn lưu trú được quy định tại Luật quản lý xuất nhập cảnh và tị nạn (Pháp lệnh của Chính phủ số 319 ban hành năm 1951, dưới đây gọi là Luật nhập cư).

Người xin visa không thuộc đối tượng được quy định tại mục 1 điều 5 Luật nhập cư.
Theo Đại Sứ Quán Nhật Bản

Thứ Năm, 22 tháng 4, 2010

Kỳ bí những ngôi mộ lớn nhất thế giới ở Nhật Bản

Thật khó có thể tin, ở Nhật Bản lại có những lăng mộ cổ khổng lồ, hoành tráng không kém so với lăng mộ của các vị vua Ai Cập. Đó là khu lăng mộ có tên Kofun ở thành phố Sakai gần Osaka, thành phố lớn thứ hai của Nhật.
Những ngôi mộ khổng lồ hình lỗ khóa chụp từ vệ tinh. 

Chúng được gọi là Kofun. Những lăng mộ này được xây dựng từ giữa những năm 250 đến 538 sau CN (kỷ nguyên này được gọi là giai đoạn Kofun).

Lăng mộ lớn nhất trong số chúng, những lăng mộ hình lỗ khóa, được gọi là zempo-koen-fun và chúng rất đặc trưng cho nước Nhật.

Xung quanh các lăng mộ lớn là hàng chục các lăng mộ hình chữ nhật nhỏ hơn được gọi là Baicho.

Các lăng mộ lớn hình lỗ khóa đã bị cây cối phủ xanh. Thật khó có thể tưởng tượng hình dáng lỗ khóa có ý nghĩa thật sự là gì.

Lăng mộ lớn nhất là Daisen Kofun có chiều cao 486m và được bao quanh bởi 3 giao thông hào. Lăng mộ này được xây dựng trong 16 năm, sử dụng 2.000 nhân công mỗi ngày, tổng cộng có gần 7 triệu lượt người được huy động để xây dựng lăng mộ này.

Daisen Kofun là ngôi mộ của vị hoàng đế huyền thoại Nintoku và là ngôi mộ lớn nhất trên thế giới. Tuy nhiên, chỉ có ít người biết về Daisen Kofun hay lăng mộ của Hoàng đế Nintoku là lăng mộ lớn nhất thế giới.
Hoàng đế Nintoku... 
...và lăng mộ lớn nhất của ông. Lăng mộ này dài 486m, cao 35m. Kim tự tháp Khufu có chiều dài các cạnh 230,4m và cao 146m.

Ngôi mộ của hoàng đế Richu-ryo Tumulus lớn thứ hai, có chiều dài 360m. 
Lăng mộ của Hoàng đế Hanzei. 
Về phía nam là khu lăng Nisanzai Tumulus, dài 290m, lăng mộ lớn thứ 8 ở Nhật. Tên của nó được lấy từ từ Misasagi , trong tiếng Nhật có nghĩa là lăng hoàng đế. 
 
Hoàng đế Ojin, cha của Hoàng đế Nintoku và lăng mộ Gobyoyama Tumulus dài 186m.  
Lăng mộ Itasuke Tumulus, Kofun nhỏ nhất trong thành phố Sakai, “chỉ” dài có 146 m.  
Sakai nổi tiếng với những khu lăng mộ hình lỗ khóa, hay các Kofun được xây dựng từ thế kỷ thứ 5. Những lăng mộ vua chúa ở đây được cho là lớn nhất thế giới tính theo diện tích.
Kim tự tháp Khufu. 

Một lăng mộ Kofun ở trung tâm thành phố Sakai. 

Từng nổi tiếng là nơi sản xuất những thanh kiếm Samurai tuyệt hảo, Sakai giờ đây còn nổi tiếng về chất lượng của những con dao dùng trong bếp. Nghề làm dao kéo ở Sakai đóng góp phần lớn vào sản lượng công nghiệp ở thành phố này.

Chuyện An Cư Ở Nhật Bản

Thế chấp... cuộc đời
 
Khác với Việt Nam, thanh niên vẫn có thói quen truyền thống sống dựa vào gia đình, giới trẻ Nhật khi ra đời phải hiểu ngay cuộc đời mình phải thế chấp hai lần: Lần đầu là thế chấp để vay tiền đi học và thế chấp thứ hai là vay tiền để mua/xây nhà.
Anh Hải kể tiếp, hồi mới qua Nhật, anh cứ nghĩ, ở đất nước giàu nhất nhì thế giới này, mọi thứ sẽ được nhà nước chu cấp. Nhưng không, tất cả người dân đều phải tự nỗ lực vươn lên trong cuộc sống. Đối với giới trẻ Nhật, sự nỗ lực ấy lại đòi hỏi gấp 2-3 lần, tuy nhiên, bên cạnh họ luôn có những chính sách hỗ trợ đặc biệt từ phía chính phủ, nhất là trong lĩnh vực nhà ở.
Anh Hải cho biết, việc mua nhà ở Nhật rất dễ (người nước ngoài cũng có quyền sở hữu và mua bán nhà như người Nhật). Nhưng cũng như một số nước ở Châu Á khác như Hồng Kông, Singapore..., giá nhà đất ở Nhật thuộc vào loại đắt đỏ nhất trên thế giới.
Với mức giá cao ngất như vậy, người lao động, đặc biệt là giới trẻ rất khó có khả năng xoay xở cho mình một căn nhà. Để giúp cho các đối tượng này, Chính phủ Nhật đã xây dựng quỹ công khố tài chính quốc gia, chuyên cho người dân vay vốn để mua/xây nhà với lãi suất ưu đãi.
Ngoài ra, chính phủ còn thành lập quỹ hưu phúc lợi cho công nhân viên các xí nghiệp và quỹ hưu quốc gia cho những người hành nghề tự do (chủ yếu là các doanh nghiệp tư nhân, bác sĩ, luật sư..). Lãi suất của các quỹ nói trên thấp hơn nhiều so với lãi suất ngân hàng. Vì thế, dân Nhật thường vay các quỹ này trước, nếu còn thiếu mới vay ngân hàng. Do đó, mỗi căn hộ thường có thể thế chấp cho 3-4 cơ quan khác nhau.
Theo anh Hải, sở dĩ ngân hàng yên tâm cho nhân viên vay vì các công ty trả lương bằng cách chuyển khoản vào tài khoản cá nhân của nhân viên đó tại ngân hàng mà họ vay vốn mua/ xây nhà. Sau đó, ngân hàng sẽ tự động khấu trừ số nợ họ phải trả hằng tháng cho ngân hàng và các cơ quan tín dụng khác.
Trước khi chuyển tiền lương vào tài khoản của công nhân viên, công ty phải khấu trừ thuế thu nhập, phí bảo hiểm y tế, phí bảo hiểm thất nghiệp và bảo hiểm xã hội (đóng góp vào quỹ hưu). Ngân hàng sẽ thẩm định mỗi trường hợp xem cá nhân vay có thể sinh sống được sau khi trả nợ hay không?
hường khi vay vốn mua/xây nhà trong 20-30 năm, thì tiền trả nợ tổng gộp tương đương với tiền thuê một căn hộ hay nhà. 

Tăng cường thu thuế
 
Sau khi tốt nghiệp trung học hay đại học, một thanh niên Nhật có thể vào làm cho một công ty có qui mô tuỳ thuộc vào năng lực của mình. Thời gian đầu, họ sẽ sống trong các chung cư của công ty với giá thuê nhà được nâng đỡ khoảng từ 10-15 năm. Trong thời gian này, anh/chị sẽ tích lũy một số vốn tương đương với 30% số tiền cần thiết để mua/xây một căn nhà.
Theo quy định của Luật thuế thu nhập cá nhân tại Nhật, nếu cư dân trích một phần thu nhập gửi quỹ tiết kiệm hằng tháng nhằm mục đích mua/xây nhà thì sẽ được giảm thuế thu nhập tương ứng.
Với 30% vốn cần thiết cho việc mua/xây nhà, cá nhân đó sẽ hội đủ các điều kiện để vay vốn từ các cơ quan tín dụng. Thời gian vay vốn kéo dài từ 20 - 35 năm, trước khi người lao động về hưu ở tuổi 60. Khi thu nhập cao lên hay có điều kiện vật chất tốt hơn, người lao động sẽ rút ngắn thời hạn trả nợ.
Tuy nhiên, khi mua được nhà, giới trẻ Nhật phải có nghĩa vụ đóng thuế lại cho nhà nước. Để chống nạn đầu cơ nhà, đất tràn lan, chính phủ Nhật đã đưa ra nhiều sắc thuế khác nhau, trong đó phải kể đến thuế nhà đất và thuế chống để lãng phí đất. 
Thuế nhà đất là loại thuế mà chủ nhân của căn nhà đó phải đóng, để chi phí cho các dịch vụ do chính quyền thành phố đảm nhận như: tiền xử lý rác, quét đường, xúc tuyết, tiền nước, dịch vụ chuyên chở công cộng…
Thuế nhà đất tại Nhật được xác định theo một chỉ số thuế và giá ước lượng của một ngôi nhà, đất. Anh Hải cho biết, giá ước lượng này được căn cứ trên giá thị trường, vì vậy nhà đất càng đắt tiền thì chủ nhân càng phải đóng thuế cao.
Riêng về thuế chống lãng phí đất, anh Hải cho biết thêm, đây là thuế đánh vào các khu đất trống. Cách đánh thuế này đã hạn chế rất nhiều các kiểu đầu cơ đất tại Nhật từ thập niên 70.
Theo anh Hải, bằng chính sách thuế và các phương thức tín dụng hỗ trợ người dân hợp lý nên tuy giá nhà đất ở Nhật thuộc vào hạng cao trên thế giới, nhưng Nhật Bản cũng là quốc gia có tỷ lệ hộ gia đình sở hữu nhà ở cao nhất.

Chủ Nhật, 18 tháng 4, 2010

Hoa anh đào nở trắng trời Nhật Bản

Cuối cùng thì giây phút đẹp nhất trong năm cũng đã tới với người dân Nhật Bản. Cứ vào khoảng cuối tháng 3, đầu tháng 4 hoa anh đào lại nở trắng đất trời và tạo nên một khung cảnh nên thơ tuyệt đẹp ở khắp mọi nơi trên đất nước Nhật Bản. Đây cũng là thời điểm mà lễ hội Hanami bắt đầu.


Thời gian hoa anh đào nở cho đến khi rụng chỉ kéo dài trong khoảng 10 ngày. Cánh hoa mỏng tang, mềm mại, bay xòa trong làn gió xuân, dù có cuộc đời ngắn ngủi nhưng anh đào chiếm vị trí quan trọng trong trái tim người Nhật và là một phần văn hóa của đất nước này.

Hanami hay còn gọi là Lễ hội ngắm hoa anh đào được kéo dài bằng mùa hoa anh đào nở, tức khoảng cuối tháng 3 đầu tháng 4. Đây là thời gian mà người Nhật tụ tập gia đình, bạn bè, tổ chức picnic ca hát ăn uống vui đùa tại công viên, dưới những gốc anh đào, bên trên hoa nở rộ trắng xóa giữa nền trời xanh biếc.

Với người Nhật, hoa anh đào tượng trưng cho sắc đẹp, sự mong manh và trong trắng, là loại hoa "thoắt nở thoắt tàn" nên được các võ sỹ samurai yêu thích, vì nó tượng trưng cho "con đường chết" của người võ sĩ (sống và chết như hoa anh đào). Khắp nơi trên đất nước Nhật Bản đều có hoa anh đào, đặc biệt ở trong các công viên, ven sông, dọc theo bờ kênh, trong sân các ngôi biệt thự.

Một thiếu nữ Nhật Bản e ấp bên cây hoa anh đào. 

Ở Nhật Bản, hoa anh đào thường nở vào mùa xuân, tuy từng nơi mà hoa có thể nở sớm hơn hay muộn hơn. Ở miền Nam nước Nhật ấm áp hơn, hoa có thể nở từ cuối tháng 1 trong khi vùng Hokkaido phía Bắc Nhật Bản, hoa có thể nở vào tháng 5. Do vậy người yêu thích hoa anh đào có thể ngắm hoa theo hành trình đi từ Nam lên Bắc trong nước Nhật hàng tháng trời, đối lập với lá momizi trong sắc mùa thu, đỏ thắm dần từ Bắc xuống Nam.

Trong mùa hoa anh đào nở, nước Nhật như được bao phủ trong một đám mây hoa và những cánh hoa rơi rụng lả tả trong gió như một trận mưa hoa vừa kiêu hãnh vừa bi tráng, người Nhật thường tổ chức lễ hội mừng hoa khắp nước.

Thanh niên nam nữ tổ chức cắm trại vui chơi. Các cụ già ngồi uống rượu sake dưới gốc cây. Trong khi uống sake, nếu có một cánh hoa rơi rụng vào chén rượu thì mọi người thường hân hoan cho đó là điều may mắn. Các đời Thủ tướng Nhật thường tổ chức chiêu đãi các đoàn khách ngoại giao đến vườn thượng uyển Shinjuku Gyoen uống rượu ngắm hoa.

Sau đây là một số hình ảnh mới nhất về mùa hoa anh đào nở năm 2010 tại Nhật Bản: